- Tần số xung là số lần xung xuất hiện trong một đơn vị thời gian. 1 F= T (2) - Thời gian nghỉ t ng là khoảng thời gian trống giữa 2 xung liên tiếp có điện nhỏ hơn 0.1U m (hoặc 0.5U m). - Hệ số lấp đầy là tỷ số giữa độ rộng xung t x và chu kỳ xung T t x T (3) Do T = t x + t
Nông Nữ Hỉ Lâm Môn, Chương 33, thứ ba mươi ba chương muốn lái tửu lâu xung quanh khai khẩn điền viên, dưỡng thượng gà vịt dê bò, xây một chân chính sinh thái nông gia chỗ vui chơi. đất lý đầy trái cây, hắn cũng là chưa từng thấy . "Muội muội, ngươi loại đây
Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ Chương 73: Chúng Ta Là Người Chứ Không Phải Thần « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Ban đầu lịch sử thuê phòng khách sạn ở thành phố S cũng không có vấn đề gì, nhưng vấn đề chính là, sau khi Bành Vinh Hoa nhận một phòng suite không lâu
Người tuổi Mùi cũng là người thích giúp đỡ người khác và họ cũng nhận lại tương xứng với những gì bỏ ra. May mắn có thể nhân đôi trong thời gian tới, con giáp tuổi Mùi không chỉ có thể thăng chức, tăng lương mà còn nhờ mai mối để có được một cuộc hôn nhân lý
Mẫu thân lạnh nhạt, đệ đệ chết yểu, thủy chung vẫn là nút thắt vắt ngang trong lòng hắn. Nếu không gặp được Diệp Vân Đình, hắn khả năng đã đi vào ngõ cụt, chứ không phải nghĩ được thấu triệt như hôm nay, cuối cùng cũng tiêu tan. Bất luận thân thế chân thực ra sao, lão Vương phi chung quy vẫn là mẫu thân nuôi lớn hắn.
G2mDj. Trong khoa học dự đoán ngươi ta thường nhắc nhiều đến tứ hành xung. Thực chất tứ hành xung là gì và bản chất cùng với những ứng dụng của nó ra sao? Việc tìm hiểu về nó có ý nghĩa, giá trị quan trọng đối với các môn khoa học dự đoán thì mời quý bạn đọc cùng Tử Vi Khoa Học luận giải chi tiết về ý nghĩa Tứ Hành xung tại đây. 1. Ý nghĩa Tứ Hành Xung là gì? Người xưa thiết lập ra hệ thống 12 địa chi theo chu kỳ vận hành của Mộc tinh, kết hợp với âm dương, ngũ hành nên hình thành nên khái niệm tứ hành xung. Mười hai địa chi đó bao gồm Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tị, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Mười hai địa chi này có mang các thuộc tính âm dương, ngũ hành khác nhau tạo nên Tứ Hành xung khắc như thế nào? - Tý Dương Thủy - Sửu Âm Thổ - Dần Dương Mộc - Mão Âm Mộc - Thìn Dương Thổ - Tị Âm Hỏa - Ngọ Dương Hỏa - Mùi Âm Thổ - Thân Dương Kim - Dậu Âm Kim - Tuất Dương Thổ - Hợi Âm Thủy Tứ hành xung là bốn hành xung khắc nhau, biểu hiện qua các địa chi mang các thuộc tính âm dương ngũ hành có tính chất đối khắc. Thực ra, là có 6 quan hệ xung khắc nhưng bốn địa chi Thổ Thìn – Tuất – Sửu – Mùi có cùng ngũ hành nên còn lại có bốn hành luôn ở thế xung đột, ức chế lẫn nhau trong quá trình vận hành. Sáu cặp xung đột về địa chi trong Tứ Hành Xung gồm có Tý - Ngọ xung nhau Dương Thủy gặp Dương Hỏa Sửu – Mùi xung nhau cùng thuộc Âm Thổ Dần – Thân xung nhau Dương Mộc gặp Dương Kim Mão - Dậu xung nhau Âm Mộc gặp Âm Kim Thìn - Tuất xung nhau Cùng thuộc Dương Thổ Tị - Hợi xung nhau Âm Hỏa gặp Âm Thủy Như vậy, các địa chi mang các hành Thủy – Hỏa, Kim – Mộc xung khắc nhau nên gọi là tứ hành xung. Các cặp xung nhau như Sửu – Mùi, Thìn – Tuất có cùng ngũ hành là Thổ. Đánh giá các địa chi xung nhau, hay là các cung xung nhau có cùng thuộc tính âm dương nhưng khắc nhau về ngũ hành trừ hai cặp xung nhau thuộc hành Thổ. Theo quan niệm dân gian, những người có năm sinh ở vào tứ hành xung thường không hòa hợp trong cuộc sống và công việc. Dễ xảy ra mâu thuẫn, cãi vã, thậm chí oán ghét, cừu địch. Tuy nhiên, đánh giá này mang tính phiến diện chưa bao quát, đầy đủ, chi tiết và chính xác, hơn nữa nó cũng chưa đủ tính thuyết phục. Việc hòa hợp hay mâu thuẫn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác biệt về nhân mệnh, tôi sẽ đề cập sâu trong phần Tử vi đẩu số. Trong khoa học dự đoán, tứ hành xung có nghĩa là gì và những ứng dụng rất quan trọng mà chúng ta cần phải xét tới 2. Ứng dụng Tứ Hành Xung trong Phong Thủy và Tử Vi Tứ Hành Xung áp dụng trong Phong thủy qua phương vị cát hung trạch vận và Tử vi đẩu số. Cụ thể như sau a. Tứ Hành Xung khắc trong phong thủy hướng nhà trạch vận Hai mươi tư sơn hướng trong Phong thủy có sử dụng 12 địa chi, tứ duy, tám thiên can để xác định tọa hướng của một căn nhà Một căn nhà có phương tọa và phương hướng. Nên tọa hướng của căn nhà thuộc các cặp xung đối trong không gian trên một hệ trục tọa độ Tọa Tý hướng Ngọ Tọa Sửu hướng Mùi Tọa Dần hướng Thân Tọa Mão hướng Dậu Tọa Thìn hướng Tuất Tọa Tị hướng Hợi Và các trường hợp ngược lại Tọa Ngọ hướng Tý Tọa Mùi hướng Sửu Tọa Thân hướng Dần Tọa Dậu hướng Ngọ Tọa Hợi hướng Tị Đi sâu hơn nữa, cách cục phản ngâm trong Phong thủy cũng chính là một hình thái của tứ hành xung, nó được biến hóa, thay đổi ít nhiều mà thôi b. Ứng dụng Tứ Hành Xung trong Tử Vi Đẩu Số Hệ thống các địa chi xung nhau được thiết lập nên các cung trong lá số Tử vi. Trong quá trình luận đoán cần phải xem xét kỹ các sao ở thế xung chiếu vì ảnh hưởng của nó khá mạnh trong quá trình vận động tạo nên hung cát. Một số trường hợp các sao ở những cung xung chiếu còn mạnh mẽ hơn cả khi nó ở thế tọa thủ. Ví dụ như Hóa kỵ, hay bộ Thái âm, Thái dương. Như trường hợp lá số của học giả Trần Trọng Kim. Cụ sinh ngày 18. 5. Năm Quý Mùi âm lịch giờ Tuất. Mệnh vô chính diệu lập tại Mùi có Thái dương, Thái âm xung chiếu, nhờ ánh sáng của bộ sao này nên cụ thông minh, học rộng, lại siêng năng đêm ngày nghiên cứu, tìm tòi tri thức đông tây kim cổ. Không kể đến việc cụ từng là Thủ tướng thì những đóng góp, cống hiến của cụ dành cho văn hóa nước nhà không hề nhỏ bé Trong quá trình đoán Tử vi, nhất là khi khán hạn, những sao ở các cung xung chiếu là các sát tinh, hung tinh, luôn cần phải cẩn thận vì uy lực tác họa của nó mạnh mẽ vô cùng c. Ứng dụng Tứ Hành Xung trong Tứ Trụ Việc vận dụng hệ thống các địa chi xung nhau và ngũ hành sinh khắc trong dự đoán bằng môn Tứ trụ. Tứ trụ được xây dựng trên nền tảng âm dương, ngũ hành, thiên can, địa chi nên tứ hành xung được vận dụng thường xuyên. Trong việc khán hạn, người ta rất lưu tâm đến trường hợp nhật nguyên xung Thái tuế, hay Thái tuế xung nhật nguyên, hay tình trạng khắc về thiên can, xung về địa chi... Những năm ấy thường xảy ra biến cố lớn lao. Khi lấy trụ năm để đoán tổ nghiệp và cha mẹ, trụ tháng đoán anh chị em, trụ ngày đoán bản thân và người hôn phối, chi giờ đoán con cái hậu duệ thì mỗi năm có địa chi xung với địa chi các trụ cần chú ý đến những đối tượng có liên quan. Đề phòng những chuyện rủi ro không may đối với họ… d. Vận dụng Tứ Hành Xung trong hôn nhân, làm ăn kinh doanh Người ta sử dụng tứ hành xung vào việc lựa chọn người hợp tác trong làm ăn kinh doanh, cộng tác trong công việc và lựa chọn tuổi hợp hôn phối. Những trường hợp gặp xem tuổi Tứ Hành Xung theo năm sinh thì luôn hạn chế, tránh để xảy ra tình trạng thua lỗ, thất bại, cãi vã, mâu thuẫn. Đặc biệt đối với vấn đề lựa chọn tuổi kết hôn, các bậc cha chú của đôi trai gái hai bên luôn chú trọng vào điều này. Ví dụ Nam mệnh sinh năm 1987 Đinh Mão gặp nữ mệnh sinh năm 1993 Quý Dậu. Vì Mão và Dậu xung nhau. Can Đinh năm sinh thuộc hành Hỏa gặp can Quý năm sinh thuộc hành Thủy, tình trạng này gọi là thiên khắc, địa xung, nhiều người lo rằng sẽ xảy ra mâu thuẫn lớn trong gia đạo, đổ vỡ, ly hôn, làm ăn khó phát triển...Tuy nhiên, đây cũng là đánh giá chưa đúng mực về vấn đề tuổi hợp trong công việc và hôn phối, cần có cái nhìn sâu sắc, mang tính hiệu quả cao hơn. e. Ứng dụng Tứ Hành Xung trong các môn dự đoán khác Tứ hành xung khắc được áp dụng phổ biến trong các môn dự đoán khác như Kỳ môn độn giáp, Lục nhâm, Mai hoa dịch số... Phần trên, tôi thống kê những vận dụng cụ thể, tiêu biểu điển hình nhất. Sau cùng nếu quý bạn đọc thắc mắc về Tứ Hành Xung là gì thì hãy gửi thắc thắc của mình tới địa chỉ email của chúng tôi tại Chúng tôi sẽ giải đáp chi tiết cho quý bạn về Tứ Hành Xung khắc thật chi tiết.
Bạn đang chọn từ điển Việt-Đài, hãy nhập từ khóa để tra. Định nghĩa - Khái niệm xung hỉ tiếng Hoa là gì? Dưới đây là giải thích ý nghĩa từ xung hỉ trong tiếng Hoa và cách phát âm xung hỉ tiếng Đài Loan. Sau khi đọc xong nội dung này chắc chắn bạn sẽ biết từ xung hỉ tiếng Đài Loan nghĩa là gì. xung hỉ phát âm có thể chưa chuẩn 衝喜 《舊時迷信的風俗, 家中有人病重時, 用辦理喜事如迎娶未婚妻過門等舉動來驅除所謂作祟的邪氣, 希望轉危為安。》 Xem thêm từ vựng Việt Đài biểu đồ dao động hình sóng tiếng Đài Loan là gì? ghế lô tiếng Đài Loan là gì? thích chưng diện tiếng Đài Loan là gì? không phân biệt được tiếng Đài Loan là gì? ngậm miệng cứng lưỡi tiếng Đài Loan là gì? Tóm lại nội dung ý nghĩa của xung hỉ trong tiếng Đài Loan 衝喜 《舊時迷信的風俗, 家中有人病重時, 用辦理喜事如迎娶未婚妻過門等舉動來驅除所謂作祟的邪氣, 希望轉危為安。》 Đây là cách dùng xung hỉ tiếng Đài Loan. Đây là một thuật ngữ Tiếng Đài Loan chuyên ngành được cập nhập mới nhất năm 2023. Hôm nay bạn đã học được thuật ngữ xung hỉ tiếng Đài Loan là gì? với Từ Điển Số rồi phải không? Hãy truy cập để tra cứu thông tin các thuật ngữ chuyên ngành tiếng Anh, Trung, Nhật, Hàn...liên tục được cập nhập. Từ Điển Số là một website giải thích ý nghĩa từ điển chuyên ngành thường dùng cho các ngôn ngữ chính trên thế giới. Đài Loan nói tiếng gì? Vũng lãnh thổ Đài Loan là nơi có nhiều dân tộc bản địa, do đó ngôn ngữ ở đây rất phong phú. Tuy có nhiều ngôn ngữ, nhưng người Trung Quốc đến định cư ở Đài Loan rất nhiều nên hiện phổ biến nhất là tiếng phổ thông Quan Thoại và tiếng Phúc Kiến. Ngoài ra cũng có một bộ phận người dùng tiếng Nhật và tiếng Anh. Chúng ta có thể tra từ điển tiếng Hoa miễn phí mà hiệu quả trên trang Từ Điển Tiếng Quan Thoại tiếng Phổ Thông Là một ngôn ngữ khá phổ biến ở Đài Loan hiện nay, Tiếng Quan Thoại Đài Loan không bị ảnh hưởng nhiều bởi các ngôn ngữ khác. Nó hoàn toàn dễ hiểu với phần lớn người Trung Quốc đại lục. Tiếng Quan Thoại trở thành ngôn ngữ chính thức của Đài Loan hiện đại từ năm 1945.
Chương 11 Bất công edit Búp Bê Lý Ngoan thấy Tào Ý ngẩn người hỏi y làm sao vậy, Tào Ý hoàn hồn không muốn cho Lý Ngoan nhìn ra bản thân không đúng, không tiếp tục đề tài này nữa chỉ hỏi Lý Ngoan có nguyện ý vào kinh hay không. Lý Ngoan vẫn như trước vẻ mặt không sao cả, phảng phất có vào kinh hay không đối với hắn mà nói không phải chuyện quan trọng gì, chỉ như đánh thái cực quyền cùng Tào Ý nhìn trái nhìn phải mà đáp y, chính là không cho câu trả lời chắc chắn. Cuối cùng bị Tào Ý bức đến hết cách rồi mới giả bộ tức giận, ai oán nói “Dù sao có vào kinh hay không cũng không phải ta quyết định.” Tào Ý đàng hoàng trịnh trọng “Ngươi nói làm sao không tính, nếu như ngươi nguyện ý ra ngoài ta sẽ đưa ngươi đi ra ngoài, nếu như ngươi không muốn thì thôi, sau này cũng không thiếu phần ăn của người, muốn chính là một câu nói của ngươi để ta dễ nói chuyện với Tề phu nhân.” Trong lòng Lý Ngoan suy tư, lời này cũng không phải giả, hắn nếu như không muốn đi Tào Ý cũng sẽ không ép hắn. Không có mình vào kinh, ôm không được đùi lớn, Tào Ý cũng có biện pháp trả thù đại ca hắn, có thể Tào Ý nhất định muốn hắn đi vào kinh rốt cuộc là có tư tâm hay là thật vì mình cân nhắc? Hắn không ngại bị Tào Ý lợi dụng ngược lại hai người cũng không phải thiện nam tín nữ gì nhưng cũng phải rõ ràng, nói lời nói cho rõ. Vẻ mặt đăm chiêu này của Lý Ngoan bị Tào Ý nhìn ở trong mắt chỉ cảm thấy tối nay hắn nói chuyện kỳ quái, thật giống lời nói mang thâm ý, chung quy dường như phải ép y nói ra điều gì. Đúng như dự đoán, Lý Ngoan nghẹo cổ nói “Thấy thế sự rồi lại trở về? Vậy tội gì nhất định phải đi đến trong kinh, thật không còn gì khác?” Cái bộ dạng lấy lòng này tựa như Tào Ý tốn miệng lưỡi chỉ là đàn gảy tai trâu, lúc này bị tức đến ngực khó chịu, chỉ cho rằng Lý Ngoan không hiểu chuyện lời trong lời ngoài ám chỉ mình muốn lợi dụng hắn hồi kinh. Nếu như y muốn hồi kinh đã sớm trở về còn cần phải lưu lại nơi quỷ quái này cùng Lý Ngoan dây dưa nhiều năm như vậy. Nếu thật sự tức giận Tào Ý sớm nên vỗ bàn một cái hoặc là cho Lý Ngoan một đá, mắng hắn là tiểu bạch nhãn lang tốt xấu không phân, cho dù đưa ngươi đến trong kinh ôm đùi lớn thì làm sao, còn không phải là lót đường cho ngươi, ngươi là một thứ tử không quyền không thế lấy cái gì cùng người khác tranh? Nhưng bị Lý Ngoan nhìn như vậy Tào Ý lại đột nhiên mềm lòng, một tiếng nói ở trong lòng phản bác Thứ tử thì làm sao, đó cũng là do tự tay Tào Ý y nuôi lớn. Thứ tử cả ngày chạy khắp đường băng hẻm, mèo chê chó ghét, đừng nói so với Đại thiếu gia Lý phủ, cho dù là vương tôn quý tộc trong kinh cũng không kém chút nào. Tào Ý thông minh một đời lại hồ đồ nhất thời, trong tâm nghiêng ngã giống như đầu óc y hôm nay uống say, vẫn không cảm thấy có vấn đề gì chỉ nhiều lần không biết có nên ám chỉ Lý Ngoan hay không, đến trong kinh kết giao nhiều bằng hữu, nhà thân mẫu Tam phu nhân ở kinh thành có người, nơi có người thì sẽ có tranh giành quyền lợi, nơi có tranh đấu thì sẽ có phân chia phe phái. Lý Ngoan là một người thông minh những lời còn lại không cần y nói nữa. Chuyện nịnh nọt ra vẻ lấy lòng Lý Ngoan luôn am hiểu, chờ đến trong kinh tất nhiên là như cá gặp nước, đợi đến khi đại thù được báo Tam phòng rơi đài, Đại phòng Nhị phòng đều là một đám người ngu ngốc còn phải dựa vào Lý Ngoan. Mà Tào Ý thì lại công thành lui thân, lợi dụng những năm này tích góp tiền tài một lần nữa trở lại trong kinh, nghĩ trăm phương ngàn kế lật lại bản án của phụ thân. Nếu không lấy vốn ban đầu đi làm ăn, cuộc sống cũng tự tại hơn so với bây giờ, không một ai biết đến chuyện y từng làm nam thê cho người, y có thể tiếp tục làm “Tào công tử” của y. Đến lúc đó Lý Ngoan có tiền có nhân mạch, không cần y phải giúp đỡ nữa nhưng một khi bị cuốn vào đấu tranh giữa các phe phái lại khó chỉ lo thân mình, còn về chuyện ngày sau cùng người câu tâm đấu giác, vậy thì bình chân như vại chuyện này cùng Tào Ý y thì có quan hệ gì, y không nợ Lý Ngoan. * Câu tâm đấu giác 勾心斗角 gōuxīndòujiǎo 1. cấu trúc cung điện trong và ngoài đan xen, kết nối với nhau vừa phức tạp vừa khéo léo, tinh xảo 2. dùng mưu trí tranh đấu gay gắt với nhau. Lý Ngoan nhìn chằm chằm Tào Ý làm bộ không nhìn ra trong lòng Tào Ý xoắn xuýt, hỏi y đang suy nghĩ gì tại sao không nói lời nào. Hắn tính kế Tào Ý, Tào Ý cũng tính kế hắn, có qua có lại rất công bằng, làm sao lại thành chuyện mất mặt khó có thể mở lời để Tào Ý không nói ra được như vậy. Da mặt cũng quá mỏng rồi. Lý Ngoan từ từ buồn ngủ còn không đợi được một lời chắc chắn, đột nhiên cảm thấy vô vị, thật giống như cùng Tào Ý đấu trí đấu dũng cũng không có ý nghĩa gì, đành phải nhẫn nại ý tứ sâu xa nói “Thật sự chỉ đi nhìn thế giới bên ngoài, không có gì khác?” Tào Ý thật lâu không nói một lời, ánh mắt đảo qua cả gian phòng. Đầu giường đặt y phục y may cho Lý Ngoan được một nửa, ở góc chất đống quả cầu bằng tre Lý Ngoan thích đá chơi, mỗi lần đá xong trở về y phục trên người giặt ra cả chậu bùn; trên tường có một khe nứt ố vàng, đó là lúc Lý Ngoan mười ba tuổi ăn quả hồng bôi lên, hắn nói Tào Ý ơi tường nhà chúng ta bị nứt ta sửa lại cho ngươi! Không chờ Tào Ý đến xem, liền lột vỏ quả hồng học mấy người thợ bên ngoài lấy vữa trát tường, lấy thịt quả hồng sền sệt đắp lên vết nứt. Cuối cùng ánh mắt y rơi trên mặt Lý Ngoan lại thở dài rất nhẹ. Đây không biết là lần thứ mấy trong đêm nay thở dài, tiếng nói Tào Ý trong vắt, trịnh trọng nói “Không còn.” Ý cười của Lý Ngoan cứng đờ, nghĩ thầm Không phải, đương nhiên vẫn còn, làm sao sẽ không còn. Hắn bắt đầu nhìn không thấu Tào Ý. Trong tính toán suy đoán của hắn không phải như thế này, Tào Ý nằm gai nếm mật nhiều năm như vậy cũng không phải thật sự không biết kiếm tiền, nhớ thương chút gia nghiệp Lý gia. Đi theo dưới tay Đại bá Nhị bá không phải muốn tùy thời đánh một kích trí mạng sao. Y cần phải khuyên hắn vào kinh nịnh bợ nhiều công tử thiếu gia một chút, tốt nhất lưu lại kinh thành nghĩ trăm phương ngàn kế thi công danh, mưu cầu một chức quan mà không phải giống như bây giờ, một câu “Không còn” liền đuổi hắn đi. Trên mặt Lý Ngoan không hiện ra nhưng trong lòng hoảng hốt, chán ghét cảm giác không bị khống chế, không bị y tính kế, lần trước cũng như vậy, khi Ôn Như Hối đi rồi, hắn bị Tào Ý ngay mặt vạch trần. Tào Ý xoa mi tâm không phát hiện thần sắc Lý Ngoan quái dị, uể oải nói “Ngươi trở lại nghiêm túc suy nghĩ một chút, đừng lại hành động theo cảm tình, mấy ngày nữa lại nói.” Lý Ngoan muốn nói lại thôi quay người rời đi, bị Tào Ý một phen nói không theo lẽ thường làm hắn tay chân rối bời, hắn tính kế tính tới tính lui lại tính toán không được ở Tào Ý. Hắn nghĩ mãi mà không ra không biết là cái gì thay đổi quyết định của Tào Ý, mấy ngày sau cùng Tào Ý nói tới việc này y lại không thân thiết như trước, một lòng một dạ nhất định phải đưa Lý Ngoan đi ra ngoài. Trong lòng Lý Ngoan bồn chồn chỉ lo Tào Ý đổi ý, hắn đương nhiên muốn đi vào kinh, chỉ là sợ bị phản tác dụng, không còn dám nói thêm trước mặt Tào Ý, đành phải đi xúi giục Tề Uyển kêu Tề Uyển đi giục lão nương của mình, lại để Tề phu nhân đi giục Tào Ý. Tề phu nhân miệng lưỡi khéo léo khuyên rất có hiệu quả, lúc đi đưa thiệp cưới nói tháng sau Tề Uyển thành hôn mời bọn họ đến uống rượu. Việc vào kinh này cứ như vậy định ra, chỉ đợi Tề Uyển thành thân xong hai người liền xuất phát, như vậy có thể kịp trước khi trời lạnh tuyết rơi, bằng không phải đợi đến đầu xuân sang năm vậy sẽ lãng phí hết nửa năm. Lý Ngoan cầm thiệp mời quan sát “Ta đã nói gần đây tên tiểu tử Tề Uyển kia làm sao cứ luôn cười khúc khích.” Tào Ý mất tập trung không hé răng, Lý Ngoan bất mãn kêu loạn, Tào Ý lại bảo hắn cùng trở về nhà. Y không nhiều lời nửa chặn nửa che khơi gợi lòng hiếu kỳ của Lý Ngoan, mắt trông trông đi theo phía sau Tào Ý như chó con ngửi được mùi thịt chạy lại, muốn ăn thịt, muốn được thưởng, còn muốn đè Tào Ý lại hôn một cái. Cửa phòng vừa đóng lại, Lý Ngoan sinh lòng thích thú đang muốn ôm chặt Tào Ý để hôn, ai biết đối phương từ đâu dưới giường lôi ra hộp gấm vuông vức dài rộng cỡ nửa cánh tay làm Lý Ngoan bị sặc bụi không ngừng hắc hơi. “Ngươi cố ý hả Tào Ý!” Hắn bất mãn xoa mũi, nước mắt cũng chảy ra, đợi thấy rõ hết thảy trước mắt, kinh hãi đến nói không nên lời. Bên trong hộp gấm kia có một chồng ngân phiếu, không chỉ như vậy bên dưới ngân phiếu còn một đống ngân lượng, thậm chí ở góc còn chất hai khối vàng. “Ngân phiếu là gần đây mới đổi, không dám đổi quá nhiều sợ làm người khác chú ý, ngươi mang theo cho tiện.” Mặt Lý Ngoan như màu đất, sợ hãi nói “Ngươi cướp tiền trang Tề gia?” “Hồ đồ! Đều là những năm qua ta tích góp lại.” Tào Ý quát lớn, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, lần đầu xuất hiện vẻ chột dạ. Lý Ngoan như nhìn thấy chuyện hiếm lạ gì, hơi đi tới giống như lưu manh nhìn chằm chằm người ta, để Tào Ý thành thật nói*, không nói thật liền muốn đè hôn môi. * từ thực chiêu lai 从实招来 cóngshí zhāolái trung thực, nói tất cả những gì mình biết. Tào Ý sợ nhất là nghe Lý Ngoan nói như vậy bị hắn gặm hai cái cũng chẳng có gì, chỉ sợ loại suy khác của hắn, học xong hôn môi còn muốn học viên phòng. “… Tiền nhân sâm năm xưa hơn nữa lúc thường cùng thương nhân qua lại, người ta lén lút cho ta.” Đại phòng Nhị phòng mặc kệ việc làm ăn, chỉ để ý tiền, vào hàng gì, cho giá bao nhiêu, tất nhiên là Tào Ý định đoạt, thương nhân ước gì lấy lòng nịnh bợ y. Lý Ngoan bỗng nhiên tỉnh ngộ, thần tình rõ ràng nói “Tào Ý ngươi thế mà cũng có lúc bị người ta đút lót”. Tào Ý bị hắn nhìn đến không còn đất dung thân, vội ho một tiếng đem toàn bộ ngân phiếu đếm qua giao cho Lý Ngoan, thấy Lý Ngoan nhận lấy tiện tay nhét một chồng vào vạt áo trước, đãi ngộ đó so với tiên sinh phát bài văn cũng không khác mấy. Lý nhị coi tiền như giấy lộn nhét lung tung qua loa cho xong. Tào Ý vô lực thở dài nghĩ thầm Lý Ngoan làm sao còn chưa chịu trưởng thành. Tào Ý kiên nhẫn móc ngân phiếu ra, từng cái từng cái xếp phẳng không ngại phiền phức mà căn dặn. “Biết rồi biết rồi, phải biết tiết kiệm.” “Ai cùng ngươi nói cái này, lúc thường bám sát chi tiêu của ngươi là không muốn bị mọi người nhìn thấy, cũng là thời khắc nhắc nhở tổ mẫu cùng người trong dòng tộc ngươi để bọn họ biết ngươi còn khổ sở, số tiền này cho ngươi cũng để ngươi không nặng lòng, không cần phải quá tiết kiệm mà cũng không được tiêu lung tung, nếu để nhiễm phải thói quen xấu lấy số tiền này đi ăn chơi cờ bạc, Lý Ngoan…” Vẻ mặt Tào Ý hơi lạnh lẽo ẩn chứa ý cảnh báo, lần đầu ở trước mặt Lý Ngoan lộ ra khí thế giảng lý không nói tình như khi quản sự cửa tiệm. Lý Ngoan bị y trừng như vậy ngược lại xuân tâm nhộn nhạo, tê tê dại dại. Tào Ý ở bên ngoài khó chơi, ngoài nóng trong lạnh, duy chỉ không làm gì được hắn, hắn vừa khóc Tào Ý liền nhẹ dạ, hắn làm trò Tào Ý liền thỏa hiệp, làm sao quan hệ giữa hắn và Tào Ý lại kỳ diệu như thế, lợi dụng lẫn nhau, nghi ngờ lẫn nhau nhưng lại không có biện pháp gì đối với đối phương, cho dù có mười tên Ôn Như Hối trở lại, Lý Ngoan cũng không để vào mắt. Hắn nảy sinh ý nghĩ bất chợt quyết định lại cho Tào Ý một cơ hội, cho dù hắn bị lợi dụng cũng cam tâm vui vẻ. Nếu Tào Ý thật lòng đối xử với hắn, vậy hắn tất nhiên… Nhưng tất nhiên thì thế nào? Lý Ngoan lại nói không nên lời. “Ngươi đều nói trong kinh rất thú vị, vậy người ta đến cũng phải chơi đùa mấy ngày, nếu trong học viện có công tử thiếu gia nhà nào, người ta sẽ kết giao thêm chút bằng hữu cũng có thể giúp ngươi kéo thêm làm ăn không phải sao, này ăn uống ngủ nghỉ đều phải dùng tiền, ta làm sao biết cái nào tính tiết kiệm, cái nào tính tiêu xài lung tung.” Lý Ngoan rầm rì làm nũng, Tào Ý nghe được nổi cả da gà chỉ muốn tuốt thẳng đầu lưỡi Lý Ngoan ra, không chịu được mà khinh bỉ nói “Nói chuyện đàng hoàng.” Lý Ngoan ôm Tào Ý liên tục cười, sững sờ không lên tiếng không tin Tào Ý nghe không ra ý tứ trong lời nói của hắn. Ánh mắt Tào Ý lộ ra do dự, chớp mắt qua đi giống như đã quyết định, trầm giọng nói “Kết bạn, chí thú tương đồng thì có thể, gia thế dòng dõi xếp thứ hai, đừng thân thiết quá với người chưa biết rõ*, càng không thể nịnh nọt, nhớ kỹ? Đụng tới loại bằng hữu chỉ biết dẫn ngươi đi rượu chè kỹ viện càng không thể thâm giao.” * giao thiển ngôn thâm 交浅言深 jiāoqiǎn yánshēn thân thiết với người quen sơ đối xử với người khác trung hậu hoặc ngu ngốc. Lý Ngoan nhìn chằm chằm Tào Ý lại bắt đầu ôm bụng cười to, cười còn chưa đủ còn ở trên giường lăn lộn. Tào Ý “…” Tào Ý nhìn hắn cười mà tức giận đầy đầu, nhìn Lý Ngoan như nhìn kẻ ngu đần, ở trước mặt hắn đúng là không duy trì được vẻ khéo léo kiềm chế mà. Đang muốn bắt đầu giáo huấn thằng nhóc phát rồ này, Lý Ngoan lại cười lau nước mắt từ trên giường bật dậy, Tào Ý còn chưa kịp phản ứng lại Lý Ngoan liền đè lên, đè lại vai Tào Ý môi kề môi hôn y. Về thằng nhóc này được voi đòi tiên, một tay nắm chặt cằm Tào Ý khiến cho y há miệng, hôn còn chưa đủ đầu lưỡi còn muốn vói vào ở trong miệng y đảo một vòng. Tào Ý choáng váng ngẩn ra bị Lý Ngoan muốn làm gì thì làm, đến khi phản ứng lại Lý Ngoan sớm buông lỏng người ra bỏ của chạy lấy người. Tim Tào Ý đập rất nhanh dường như muốn nhảy ra khỏi ngực, y bị hôn đến thở không ra hơi, máu từ lòng bàn chân trào đến đỉnh đầu mờ mịt luống cuống sờ lỗ tai đỏ bừng. Nghĩ thầm còn may đuổi Lý Ngoan đi đến kinh thành, dựa theo tốc độ học tập của tên côn đồ này, hiệu suất nhanh chóng tăng nhanh như gió, sợ không lâu nữa sẽ muốn lôi kéo y học tập viên phòng.
Edit Vĩnh Y Xuyên tới cái thời đại xa lạ này, từ lúc Ninh Hiểu Phong bị đánh tỉnh lại cũng chỉ rõ chuyện ở hậu viện, y còn không có thời gian mà nghĩ đến việc sẽ đi tìm hiểu nhiều về thời đại này. Trầm Thịnh Khuynh lại dốc lòng vì y như thế, Ninh Hiểu Phong thật muốn cảm ơn hắn. Bất kể cuộc sống sau này có ra sao, ít nhất là vào giờ phút này, trong tương lai của nam nhân này là có mình. “Tối nay trở về, chúng ta cần dùng cơm cùng với mọi người không?” Ngồi trên xe ngựa lảo đảo, có thể cảm nhận được ngoài cửa xe người đến người đi tấp nập, cửa hàng nhiều vô kể, nhưng một lúc lâu vẫn sẽ thấy rất nhàm chán. Trầm Thịnh Khuynh cười nói ” Không cần. Chúng ta trở về thì đi thỉnh an tổ mẫu cùng với phụ thân và mẫu thân. Sau đó sẽ nói ngồi xe cả ngày, mệt nhọc thân thể, mong người chiếu cố, hai ba ngày sau em đều có thể lười tránh.” Ninh Hiểu Phong thở phào một cái ” Như vậy tốt quá, như vậy ta sẽ có nhiều thời gian để có thể chế tạo được nhiều hương liệu. Hương chế tạo cũng không thể trực tiếp dùng luôn, còn cần nén đến một thời gian nhất định mới có thể dùng. Cho nên làm được càng sớm thì càng tốt. Ta còn định xuất một số hương phấn khác, nếu mẹ ra tiếp quản, ta phải nghĩ ra tất cả giá phẩm hàng bán trong quầy phù hợp. Trầm Thịnh Khuynh nhìn ánh mắt của Ninh Hiểu Phong sáng lên, bản thân cũng hăng hái lên nhiều ” Cũng tốt. Ta lại ẩn đi mấy ngày, thời gian này thỉnh cầu cha tới Khánh Văn Đường để nhìn sổ sách một chút cũng tốt.” Ninh Hiểu Phong thấy Trầm Thịnh Nghiêng dáng vẻ đầy bản lĩnh, không nhịn được tò mò mà hỏi ” Việc kinh doanh làm ăn của Trầm Gia ngươi nắm chắc trong lòng bàn tay phải không a?” Âm thanh bên tai cùng với hơi thở nhẹ nhàng làm trái tim Trầm Đại thiếu gia thấp thỏm dõi theo, lần đầu tiên hắn có thể cảm nhận được loại hương vị này, lại phần nào hiểu được chút vì sao vị Nhị đệ Trầm Thịnh Hồng đã cưới tiểu thiếp từ mười lăm, người đại ca này đến chính thất còn chưa cưới, hắn thì đã có tận 4 thiếp thất, chứ nói gì mà nha hoàn thông phòng. Cũng may là sợ tổ mẫu và cha nên hắn không sinh hài tử, nếu không trưởng tôn của Trầm gia mà lại sinh ra từ tiểu thiếp của Nhị thiếu gia thì mất mặt vô cùng.” Dĩ nhiên là như vậy. Nếu không phải thế ta và mẹ có lẽ thật sự bị người ta áp bức xâu xé, ngày thành hôn của ta và em cũng không có đến.” Ninh Hiểu Phong thở dài ” Làm khó ngươi và mẹ rồi. Vậy khi nào ta có thể đi thăm mẹ ta?” Trầm Thịnh Khuynh trả lời ” Em đừng vội, nơi đó là gia trang của riêng ta, người ở đó đều là tâm phúc của ta cả, mẹ qua đó ở dĩ nhiên phải là chủ mẫu được phục vụ, sẽ không có người nào dám lạnh nhạt với bà ấy.” “Ta ngược lại không phải là không yên tâm. Chính là mẹ không rõ tình cảnh của ta, hôm nay cũng không thể nói được mấy câu. Hơn nữa, chuyện chúng ta mở tiệm dù sao cũng phải để cho bà ấy có tính toán trước trong lòng.” “Là lý này. Em lấy ra hương phấn tốt đưa tới mẹ trước mới phải. Hơn nữa vật này tốt xấu dù sao cũng phải để cho người trước thử qua mới biết, cũng không thể gấp gáp.” Dọc đường hai người nhỏ giọng rỉ tai trò chuyện, Ninh Hiểu Phong không cảm thấy gì cả nhưng với Trầm Thịnh Khuynh hướng trao đổi thế này rất hài lòng. Nhất là vẻ mặt dần ửng đỏ của Ninh Hiểu Phong, hắn đều có thể khẳng định rằng với vị thê tử này cũng không hẳn là không có chút cảm giác gì. Ít nhất là khi tiếp xúc lúc này có cảm giác xấu hổ. Trở lại cửa lớn nhà Thẩm Gia, Thẩm Thịnh Khuynh xuống xe trước, rồi sau đó tự mình đỡ Ninh Hiểu Phong xuống. Người canh cửa nhìn thấy màn này, đã kinh ngạc vô cùng với độ yêu thương mà Đại thiếu gia đối với Đại thiếu nãi nãi. Ngày thường bệnh ốm, Đại thiếu gia bây giờ ngồi xe ngựa về sắc mặt đỏ thắm khí tức ổn định, còn có thể từ trên xe ngựa nhảy xuống mà đỡ Đại thiếu nãi nãi. Xem ra việc Đại thiếu nãi nãi tới xung hỉ quả nhiên là hai người họ hạnh phúc nồng hậu. Người làm chính là một lòng như vậy, chủ tử đối tốt với ai, bọn họ tự nhiên sẽ cung kính với người đó. Ninh Hiểu Phong hoàn toàn không biết rằng Thẩm Thịnh Khuynh đã từ từ để cho những người hầu cửa kia vốn coi thường y là nam thê đến xung hỉ, biết rằng Đại thiếu nãi nãi có ở trong tim của Đại thiếu, nhất định phải cung kính y mới được. Nghe tin Thẩm Thịnh Khuynh cùng Ninh Hiểu Phong quay về, Lưu thị hỏi trước người báo tin là Vưu Nhị ” Phía Đại thiếu gia trông thế nào?” Vưu Nhị vốn là một người quét dọn viện và là một gã sai vặt, bất quá bởi vì miệng ngọt lại cẩn thận, đã lọt mắt nhìn của Lưu thị, cho nên đã đổi qua làm một tiểu đầu mục ở hộ viện, vì vậy trong phủ có gió thổi cỏ lay gì đi nữa hắn cũng vội về bẩm báo với Lưu thị. Mà nói với hắn, Lưu thị cũng là có phần tin ” Nói về chuyện trở về, Đại thiếu gia nhìn khí sắc không tệ, lại nhảy từ trên xe ngựa xuống để đỡ Đại thiếu nãi nãi nữa. Nô tài cảm thấy, Đại thiếu gia xương cốt thân thể ngày một đồng nhất, ngày càng tốt lên.” Tay Lưu thị siết chặc lại, vẻ mặt cũng nhăn theo, giận đến run lẩy bẩy ” Làm sao mà có thể khỏe nhanh như vậy! Tháng trước còn vẻ sống chết khó nói! Ninh Phức kia là mang theo tiên khí mà đến sao!” Đại nha hoàn Phượng Chi bên cạnh Lưu thị hơi nhíu mày, sau đó ghé tai Lưu thị nói ” Nhị phu nhân, người nói, có thể là Đại thiếu gia vẫn đang luôn lừa gạt chúng ta không?” Lưu thị cũng nhíu mày, nhưng nàng là không tin cái giả thuyết này ” Những thầy lang kia đều là do bên ta tìm tới, còn có những thứ ngày thường ở đó, Thẩm Thịnh Khuynh sao có thể giả bộ mà bệnh được?” Vưu Nhị tiến lên hai bước, thanh âm cũng giảm thấp xuống một chút ” Vậy có phải Đại thiếu gia biết những chuyện này, cho nên bên đó có chuẩn bị không?” Lưu thị không trả lời, nhưng nhìn tình cảnh này cũng chỉ là Vưu Nhị suy đoán một cái. Lúc này lòng căm hận của nàng lại hơn thêm 3 phần. Thẩm Thịnh Khuynh thân thể khỏe lên như vậy thì công sức thị kinh doanh nhiều năm như thế có thể sẽ thành công cốc, con trai của thị cũng sẽ không có khả năng trở thành người thừa kế của Thẩm gia. Nhưng nếu như Thẩm Thịnh Khuynh là vì biết mình đang có ý gì nên sớm đã đề phòng, vậy trong tay hắn không phải là có chứng cứ sao? Nếu là có, vậy thì cũng không chỉ là vây quanh việc tài sản tiền bạc như vậy. Phượng Chi thấy Lưu Thị không mở miệng, ả cũng không nhịn được mà đề nghị ” Nhị phu nhân, chúng ta không thể ngồi mà chờ chết a! Làm sao đi nữa cũng phải nghĩ cách, nếu không Đại thiếu gia nếu tiếp quản chuyện làm ăn, Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia nhà chúng ta phải làm thế nào đây?” Nhắc tới hai đứa con trai, tâm Lưu thị dao động một cái “Chuyện này cũng không thể quá lỗ mãng. Trước hết xem xét chút bên Thẩm Thịnh Khuynh thế nào rồi nói sao. Nhất thời tinh thần phấn chấn, chân tay khỏe mạnh cũng không phải là không thể. Chờ mấy ngày nữa nếu như hắn vẫn như vậy, chúng ta liền tìm biện pháp. Có điều gần đây cũng có thể là từ Ninh Phức mà ra. Hắn là con thứ từ một thiếp nhỏ không được cưng chiều, có thể biết chút gì đó, sợ là Thẩm Thịnh Khuynh cũng sẽ bị hắn dụ giống như cách nương của hắn giở thủ đoạn để bò lên giường vậy. Nếu hắn phạm lỗi vài lần, Thẩm Thịnh Khuynh mà muốn che chở, lão gia cùng với lão phu nhân cũng không nguyện ý. Đến lúc đó Thẩm Thịnh Khuynh cũng xui xẻo theo. Dẫu gì hắn ở trong viện kia cũng sẽ không được êm đềm và hòa thuận như vậy. Chỉ cần ở bên kia hắn nháo lên, Kiều thị kia thân thể không tốt liền có thể sẽ bị hắn làm tức chết!” Vưu Nhị lập tức nịnh nọt mấy câu ” Nhị phu nhân người quả nhiên là nữ trung hào kiệt, mấy thứ mưu kế nhỏ này thực sự nô tài bôi phục. Người có tiểu ý gì muốn phân phó, nô tài nguyện không chối từ!” Lưu thị đưa ngón tay ra, xoa xoa chút hai bên trán ” Ngày nào đó sẽ nói cho kẻ lém lỉnh là ngươi. Mau mau cút xuống dưới đi. Nếu có chuyện ta sẽ sai Phượng Chi đi tìm ngươi. Đến lúc cần dùng tới ngươi, ngươi muốn tránh để lười cũng không được đâu.” Thẩm Thịnh Khuynh cùng với Ninh Hiểu Phong trở lại viện, rửa mặt một cái rồi thay y phục, sau đó chính là đi vấn an tổ mẫu và cha mẹ. Lão phu nhân vẫn là dáng vẻ lãnh đạm như trước, nhưng nhìn thân thể Thẩm Thịnh Khuynh đã tốt hơn nhiều, ngược lại là nói nhiều thêm mấy câu. Lần này Ninh Hiểu Phong không cần trông sắc mặt mà nghe lời, khi đi từ viện của lão phu nhân ra, y thở phào một cái. Song lại theo qua viện của Thẩm lão gia, nếu so với bên của lão phu nhân thì bên này càng khó chịu trong lòng hơn. Bởi vì chỗ Lưu thị ở là ở đó, bọn họ ở sân còn nghe được trong phòng vừa cười vừa nói. Đây đối với Thẩm Thịnh Khuynh mà nói quả thực có chút chói tai, nhưng cũng không thể làm gì. Thấy dáng vẻ tinh thần dồi dào của con trai, Thẩm lão gia thật sự cao hứng lên ” Con thân thể không những tốt mà lại ngày càng mạnh hơn.” Thẩm Thịnh Khuynh mỉm cười ” Là Ninh Phức chú tâm chăm sóc cho con. Hơn nữa, giống như Ninh Phức nói, ăn nhiều thịt một chút đúng là cảm thấy khí lực tốt lên không ít. Chẳng qua là do hôm nay trên xe ngựa lắc lư quá, thân thể vẫn cảm thấy có chút khó chịu, nên nhi tử muốn xin phép phụ thân mấy ngày tới miễn cho con và Ninh Phức. Mấy ngày nay đi qua lại, nhi tử có chút không chịu nổi, phải để cho Ninh Phức săn sóc nhiều hơn.” Thẩm lão gia chính là có chút hồ đồ, phần nào đau lòng cho con trai. Huống chi chính hắn cũng không thích mỗi ngày đều câu lệ cuộc sống, đến bản thân một tháng cũng chỉ qua vấn an mẹ mấy lần. Con trai và con dâu ngày ngày tới thỉnh an, hắn ngược lại còn thấy có phần ồn ào. Vì vậy dứt khoát liền đem ý lòng mà nói ra ” Người một nhà không cần quy củ như vậy. Huống chi thân thể con vừa mới khởi sắc. Không cần thỉnh an mấy ngày tới, ta và mẹ con từ nay về sau thì cũng không cần ngày ngày sáng tối tới thỉnh an. Hai đứa một đứa có nhiều thời gian học xử lí làm ăn, một đứa phải nhanh học quản lí nội trạch. Những việc này quan trọng cần dành nhiều thời gian hơn. Lời tổ mẫu nói chỉ cần nghe ý của bà ấy là được.” Không nghĩ tới kết quả là như vậy, Thẩm Thịnh Khuynh cũng có chút bất ngờ. Song nghĩ đến tính tình của cha, hắn chỉ có thể thở dài trong lòng. Bất kể là không muốn phiền toái thì cũng không muốn mỗi ngày thấy mình. Tóm lại tâm tình của người cũng sẽ không tốt ” Vậy thì cảm ơn cha đã quan tâm rồi.” Lúc này Lưu thị cười tếu chen vào nói ” Lão gia, ngài bây giờ miễn vấn an thế này, sợ là ngày sau này chúng ta cũng khó thấy được tâm tư xảo diệu của Đại thiếu nãi nãi. Ngài hôm nay cũng không phải nhắc đi nhắc lại rằng cơm gà của Đại thiếu nãi nãi hôm qua vị vô cùng được, không biết Đại thiếu nãi nãi còn có cái thực đan tốt a?” Lời này đối với Ninh Hiểu Phong mà nói không lớn không được. Thẩm Thịnh Khuynh nghe xong lỗ tai cũng liền hết sức khó chịu. Lẽ nào mà vị thê tử hắn cưới về đàng hoàng, há nào lại có thể sai sử như một người đầu bếp. Lời này nếu là cha chính miệng nói ra thì thôi, con dâu hiếu thuận với nhà chồng là lẽ bất di bất dịch. Còn Lưu di nương coi như là cái thứ gì đâu, nhiều nhất chỉ như nửa chủ tử thôi! Không đợi Thẩm Thịnh Khuynh mở miệng, lần này Ninh Hiểu Phong nói chuyện “Phụ thân yêu thích, ta tự nhiên sẽ giao viết ra phương thức nấu ăn. Cũng là Lưu di nương săn sóc phụ thân đã nhắc nhở, nếu không phải thế thì ta cũng không nghĩ tới cái này. Không bằng ta viết ta phương thức nấu ăn ra liền giao cho Lưu di nương đi a? Thời điểm đó Lưu di nương tự mình được xuống bếp làm cho phụ thân, nhất định càng yêu thích.” Thẩm lão gia vừa nghe lời này, lập tức nở nụ cười. “Ý này của Phức Nhi thực tốt. Lần này có phương pháp nấu ăn tinh xảo của Phức Nhi, nàng cũng cho ta nếm thử tay nghề. Thoáng một cái cũng đã 10 năm rồi chưa thử lại món ăn chính tay nàng nấu.” Họ Lưu mười mấy năm chưa từng động tay mà làm canh thang, còn có thể nói một cách đường đường chính chính rằng mười ngón không dính nước mùa xuân, món của Ninh Hiểu Phong nàng không làm không được, không làm tốt càng không được. Vốn là dằn mặt Ninh Hiểu Phong một chút, mặt khác nàng cũng không tin thứ tử thất sủng ở Ninh sao có thể có cái gì gọi là thực đơn ngon. Mặc dù có thì chính mình có dằn hắn một cái, không ngờ rằng lại bị Ninh Phức đem quật ngược lại. Thẩm Thịnh Khuynh không nghĩ tới Ninh Hiểu Phong cư nhiên nói như vậy, hắn nhất thời liền lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Đứa con trai này cũng có mượn chút phước của phụ thân, Phức Nhi đến đây đều biết chút gì gọi là ăn uống ngon. Nói không chừng cái này đó là mỹ thực, nhi tử bệnh có thể tốt khỏe lên rồi đó.” Thẩm lão gia tính tham ăn thích chơi không thích quy củ. Bây giờ con trai lớn có thể ở trước mặt mình thả lỏng nói giỡn, hắn là thật tâm vui mừng. “Nếu thật là như vậy, Phức Nhi chính là đại công thần của Thẩm gia chúng ta rồi!” Xung Hỉ 15
Chương Thành thân phần 1Mở mắt tỉnh lại tiếp tục đối diện với căn phòng quen thuộc, đôi mắt sớm đã trở nên khô cạn, có lẽ vì rơi quá nhiều nước mắt.“Tỉnh rồi sao?”Nghe được thanh âm rất đỗi quen thuộc, động tác dụi mắt của Đường Nguyên thoáng dừng lại, cậu sợ hãi tới mức thu tay lại, cả người cũng muốn chui thành một ổ trong chăn để trốn, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Đỗ Thừa An đang ngồi ở mép Thừa An bị hàng loạt những hành động đáng yêu của cậu làm cho bật cười, buông hộp ra, lần mò vào chiếc ổ trong chăn, nhẹ nhàng nằm lấy lòng bàn tay mềm mại của tiểu thê tử “Sợ ta sao?”Đường Nguyên gật đầu, sau đó nhanh chóng đổi thành lắc đầu, không dám đối diện với hắn, đôi mắt xinh đẹp hiện lên nỗi bất an, nhìn đến chiếc hộp Đỗ Thừa An mới cầm trong tay, cả kinh hô lên “Hộp bách bảo của ta!”Hộp bách bảo?Quả thật có rất nhiều bảo vật trong này, không ít đồ cũng là hắn đưa tới, khó trách tiểu thê tử mãi không lấy ra dùng, hóa ra là tích cóp tiền để chạy Thừa An hừ lạnh, dùng sức đóng hộp bách bảo đó lại, ngăn cách ánh mắt của tiểu thê tử.“Trên người có gì không khoẻ không?”“Không có.”Mới là lạ!Đường Nguyên nhéo chăn thầm thì, eo cậu đau không thôi, muốn xoay người cũng tốn sức, nhưng sớm muộn đã trở thành thói quen rồi, bình thường Đỗ Thừa An sẽ không làm cho eo cậu đau tới mức lần này cũng thật quá đáng, tuy không nhìn kỹ, nhưng Đường Nguyên có thể cảm nhận bướm nhỏ phía dưới thê thảm tới mức mất mặt hơn chính là cậu còn…. mất khống chế!!!!!!!!!!!Nhớ tới tình huống lúc bị đụ vào, khuôn mặt Đường Nguyên bỗng chốc đỏ bừng, cảnh giác đưa mắt nhìn Đỗ Thừa An “Vậy khi nào ta có thể rời đi?”Huyệt thái dương vì câu hỏi này mà nhảy dựng, Đỗ Thừa An bóp chặt gò má mềm thịt của Đường Nguyên, hung ác hỏi “Đi đâu nữa? Trong ngoài đã bị ta đụ chín rục còn muốn chạy hả? Một ngày không bị đụ vào đã phát ngứa, một khi bị đụ thì không ngừng chảy nước dâm, đi rồi còn muốn tìm nam nhân khác đụ em sao?Lời nói thô tục làm cho Đường Nguyên vô cùng ủy khuất “Ta không như vậy! Rõ ràng là ngươi…”Lực đạo bóp gương mặt kia lại thêm một chút nữa, Đường Nguyên câm nín, nghe thấy ngữ khí ngày càng kém của Đỗ Thừa An “Hiện tại không gọi ta một tiếng “phu quân” nữa mà xưng “ngươi” đúng không?”Đường Nguyên liều mạng chuyển đầu qua, cứu vớt gương mặt này khỏi bàn tay của Đỗ Thừa An, sau đó xoa dịu nó cho bớt tê chắn là đỏ cũng đau, chỗ nào cũng đau, Đường Nguyên luôn được Đỗ Thừa An chăm sóc, bình thường cậu được hắn dỗ dành, lúc trên giường cũng có một chút hung dữ, nhưng bây giờ bị Đỗ Thừa An đối đãi thế này, nước mắt không kìm được liền rơi xuống, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, đầu nhỏ ngẩng lên, đỏ mắt mà hướng về Đỗ Thừa An hét toáng “Không gọi, ta phải hòa li!!! Ai muốn gọi ngươi là phu quân nữa!!!!”Đỗ Thừa An bị tiếng hét kia làm cho sửng sốt, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, “Hòa li? Nằm mơ đi!”Hắn cởi áo ngoài lên giường, làm Đường Nguyên sợ tới mức ra chạy vọt ra ngoài, nhưng Đỗ Thừa An nhanh chóng bắt lấy mắt cá chân cậu rồi ấn lại về chỗ cũ, nhẹ nhàng xé mở tấm áo hơi mỏng bên trong, trước mặt bày ra bộ ngực trắng nõn còn lưu lại vệt đỏ hôm trước, thoạt nhìn cực kỳ dâm mắt Đỗ Thừa An nóng lên, nghĩ tới tiểu thê tử của mình vừa tỉnh lại đã có tâm tư rời đi, tức giận đến mức tâm can tì phổi đều đau.“Chăm sóc vậy mà bé con này của ta còn không có lương tâm, ta đối với em còn chưa đủ tốt hay sao mà nghĩ tới hòa li để chọc tim ta đau thế này chứ.”Đỗ Thừa An không nửa phần thương tiếc mà nâng hai chân của Đường Nguyên lên, quả nhiên giữa hai chân đã bị làm đến sưng đỏ. Dựa theo bình thường, Đỗ Thừa An chắc chắn dù sẽ luyến tiếc nhưng không muốn để Đường Nguyên chịu khổ thêm hiện tại, hắn chỉ nghĩ làm thế nào để Đường Nguyên đau, đau đến mức không dám nói ra hai chữ “hòa li” kia cặc thô tô nổi gân xanh hung bạo áp giải âm hộ sưng đỏ của Đường Nguyên khiến cậu nức nở lui lại, lồn nhỏ phía dưới vô cùng thành thật, đóng mở phun ra chất Thừa An không lên tiếng, sắc mặt lãnh khốc, một tay nhấc bắp chân Đường Nguyên, cách cậu nửa cánh tay lại túm cậu trở nhỏ ẩm ướt không ngừng cọ xát với dương vật hung bạo, môi âm hộ sưng đỏ mở ra chiếc miệng hấp hé, phủ kín quy đầu, ướt át mút Thừa An khó nhịn trầm giọng rên, “Lồn dâm cắn chặt như vậy còn muốn chạy?”“Không phải, ta không có…” Đường Nguyên đáng thương vừa khóc huhu vừa lắc đầu, muốn nói lời phản bác nhưng mãi không nên lời, toàn thân đỏ bừng bừng “Đau quá…”Ngày hôm qua đụ địt quá mức, lồn nhỏ bị đụ lỏng bao nhiêu cũng chỉ có thể mở ra miệng lỗ nho nhỏ, Đỗ Thừa An đưa ngón tay vào thăm dò mà Đường Nguyên cũng cắn môi kêu đau, càng không nói nếu dương vật thô to của hắn đụ vào sẽ thế tay còn lại của Đỗ Thừa An đặt tại miệng lỗ nhỏ do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhét vào, rút lui ra ngoài, một tay chống sát lại bên tai của Đường Nguyên, khẽ khàng nói “Lại thút thít khóc như vật, không biết em lấy đâu ra lá gan muốn hòa li với ta.”Vẫn là hắn mềm lòng trước.“Đau lắm, ngươi cũng không cho ta thuốc nữa.” Đường Nguyên mếu máo, trên mặt đong đầy nước Thừa An ngồi dậy, lạnh mặt nhìn Đường Nguyên, “Thuốc ta chỉ để cho phu nhân của ta.”Đường Nguyên làm bộ lau khô nước mắt, xuyên qua kẽ ngón tay nhỏ hẹp nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Thừa An, trái tim đập loạn xạ, khó chịu không nói thành lời, càng muốn khóc lợi hại khóc càng làm cho hắn thêm mềm lòng, mày nhíu sâu lại, hắn đứng dậy mặc xong quần áo liền rời khỏi không muốn nghe thấy tiếng khóc thút thít của Đường Nguyên, cũng không có cách nào để cậu bỏ vừa đẩy cửa ra một chút, Đỗ Thừa An quay người lại, nhặt chiếc hộp bách bảo thuộc về Đường Nguyên lên, ôm nó trong lồng ngực mới đi Nguyên bất đắc dĩ mà dõi theo bóng dáng của Đỗ Thừa đột nhiên có chút hối hận.-Thân thể đau nhức nhanh chóng đưa Đường Nguyên vào giấc ngủ, tuy nhiên ngủ không sâu, lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái, bên tai cậu thoáng xuất hiện tiếng pháo hoa vang trời. Đường Nguyên nheo mắt nhìn lại, thấy Đỗ phủ mặc lên chiếc áo lụa đỏ tươi, trang trí bằng những chiếc đèn lồng đẹp đám tim cậu hẫng một nhịp, trong nháy mắt đã được đưa vào trong đại đường, nơi Đỗ Thừa An mặc hỉ phục, tay cầm dải lụa đỏ, một bên của lụa đỏ là người đang khoác chiếc khăn voan không thấy mặt, nhưng dựa vào dáng người cùng ngón tay tinh tế cũng có thể nhận ra đó là một nữ này làm Đường Nguyên khó chịu không thôi, trong mắt như được phủ bởi một làn sương mù dày đặc. Chung quanh bắt đầu truyền đến tiếng ồn ào, có người còn hét lớn, thúc giục đôi phu thê giao bái, Đỗ Thừa An phía trước mỉm cười cúi xuống.“Không cần!” Đường Nguyên không chút do dự hô to, muốn cướp Đỗ Thừa An về, nhưng dưới chân như có người nắm lấy, làm thế nào cũng không thể nhấc thấy Đỗ Thừa An khom người chuẩn bị kết thúc nghi thức, Đường Nguyên gấp đến độ nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tuyệt vọng “Không được, không được.”“Không được cái gì?”Tiếng nói đưa Đường Nguyên từ trong mộng kéo về, cậu mê man mở mắt, thấy một chân bị Đỗ Thừa An giữ lại, quân lót không biết từ bao giờ đã bị cởi ra, nửa người dưới trần một chút cũng chưa ý thức được tình hình, còn tưởng mình vẫn trong mộng, chỉ chốc lát đã bùng nổ cảm xúc, nhào lên người Đỗ Thừa An, ôm chặt lấy cổ hắn, khóc hu hu “Không được bái đường! Không được thành thân.”Đỗ Thừa An thấy cậu khóc không rõ nguyên do, “Khóc cái gì? Ai muốn bái đường với thành thân?”Đường Nguyên giật mình, “Ngươi…… Ngươi muốn thành thân với người khác.”Đỗ Thừa An trầm mặc cúi xuống, nâng khuôn mặt của tiểu thê tử, nhẹ nhàng lau khô toàn bộ mí mắt cậu “Không phải nói hòa li sao? Ta đây cùng người khác thành thân thì em khóc lóc cái gì?”Đường Nguyên ngây ngốc nhìn hắn, dùng sức cắn môi dưới, tựa như để chính mính tỉnh táo lại.“Nói xem, hay là A Nguyên muốn ủng hộ ta đi thêm bước nữa?”Đi thêm bước nữa!?Quả nhiên hắn muốn thành thân!Nước mắt của Đường Nguyên lại tuôn ra, “Nhất định phải tiếp tục sao?”Đỗ Thừa An lắc đầu, trong lòng Đường Nguyên mới thắp lên chút vui vẻ, sau đó lại nghe hắn mở miệng bổ sung “Trừ khi A Nguyên không nhắc tới hòa li nữa.”“N-nhưng mà….” Nội tâm Đường Nguyên trở nên rối bời, quần áo của Đỗ Thừa An sớm bị cậu vò nát “Ngươi nói sau này hòa li, hơn nữa…”Lời còn chưa nói xong, đã bị người tên Đỗ Thừa An kia hoảng loạn đánh gãy “Là ta nói, nhưng hiện giờ ta hối hận rồi.”Đường Nguyên ủy khuất “Nói lời vậy mà không giữ lấy lời.”Đỗ Thừa An liếc mắt qua, đương nhiên hắn không muốn tiếp tục cái đề tài đi vào ngõ cụt này nữa. Hắn nhìn thấy thê tử nhỏ của mình lặng lẽ cúi đầu không nói câu gì, trong lòng như bị chặn lại, tay nắm chặt nhịn rồi lại nhịn thêm lần nữa, mới khẽ bóp cằm Đường Nguyên nâng lên “A Nguyên, sao em không thử nghĩ xem vì sao ta nói lại không giữ lời!”Vì sao ư? Đường Nguyên lộ ra biểu tình mờ mịt, lực đạo trên cằm lớn thêm một phần nữa, Đường Nguyên cau mày, không thể không mở miệng “Bởi vì A Nguyên là do phu quân mua vào, không thể chạy trốn, phải không? Nhưng mà…chính phu nhân cũng đã đưa khế ước bán mình trả lại cho ta, hơn nữa cũng nói người có thể hòa li, người tức giận cũng chỉ vì ta không nói với người sớm thôi sao? Vậy bây giờ nói được chưa, ta không muốn sau này lại bị đuổi đi, ta sẽ tự mình rời đi trước.”Đường Nguyên càng nói càng khó chịu, nước mắt không kìm được mà theo gò má rơi xuống. Hình ảnh ấy lọt vào mắt Đỗ Thừa An, khiến hắn vừa tức vừa đau lòng không thôi, hung hăng cắn lên môi của Đường Nguyên một cái, “Em thật là khiến ta tức chết rồi, có ta ở đây, ai dám đuổi em đi?”“Chân người khỏe lại rồi, A Nguyên cũng sẽ trở nên vô dụng. Chờ đến khi người cùng vị hôn thê kia thành thân, phu nhân mới chắc chắn sẽ không thích A Nguyên, sẽ đuổi A Nguyên đi.” Đường Nguyên lau nước mắt, nghĩ đến cảnh tượng kia khiến cậu vô cùng khó chịu, liền tức sao cũng muốn hòa li, Đường Nguyên như bốc khói trên đầu, dùng sức đẩy Đỗ Thừa An ra, lớn tiếng mắng hắn “Ta khuông muốn nhìn đến người nữaaaa!!”Chỉnh trang lại quần áo, Đỗ Thừa An túm lấy tay Đường Nguyên, tiếng thở dài trộn lẫn với giọng điệu rầu rĩ “Cho nên trong khoảng thời gian này A Nguyên tự biến mình thành gì vậy, chẳng lẽ là tên sai vặt để ta trút bỏ tâm sự ư?”Đường Nguyên bỗng nhiên ngẩn ra, còn chưa kịp trả lời, Đỗ Thừa An đã buông tay cậu ra, nghiêng mặt ấn huyệt Thái Dương, lời nói có chút run rẩy “Ta biết rồi, thư hòa li sẽ đưa cho ngươi, nhưng trước tiên ngươi không được rời đi.”-Những ngày sau đó Đường Nguyên không gặp lại Đỗ Thừa An, dù mỗi ngày đều có người đưa đồ ăn cùng thuốc mỡ tới, nhưng sẽ không ở lại quá lâu, cũng không ai nói chuyện với Đường đau trên người dần dần lành lại, có thể xuống đất đi lại tự nhiên. Đường Nguyên muốn đi tìm Đỗ Thừa An, nhưng có người nói rằng cậu không thể đi ra ngoài.“Vậy khi nào mới có thể đi?” Đường Nguyên hỏi.“Chờ cho đợt bận rộn này qua đã.” Tên trông cửa cũng là tên sai vặt đáp lời.“Trong phủ có chuyện gì sao?”Đường Nguyên đếm đi đếm lại ngày tháng, gần đây cũng không diễn ra lễ gì.“Đúng vậy, bộn rộn chuẩn bị cho hỉ sự.” Gã sai vặt cười hì hì.“Hỉ sự.” Đường Nguyên ngây dại, “Hỉ sự của ai?”“Còn có thể là ai được, đương nhiên là hỉ sự của thiếu gia rồi.”Gã sai vặt vẫn còn luôn miệng lải nhải, Đường Nguyên nghe xong cái gì cũng mờ mịt, đầu óc choáng váng, trong ý nghĩ xuất hình toàn là hình ảnh Đỗ Thừa An khi thành ngày sau Đỗ Thừa An cũng sẽ chăm sóc cho phu nhân mới như cách dành cho cậu sao?Cùng nàng tới nơi đọc sách viết chữ, cùng nàng đi thưởng ngoạn cảnh đèn lồng treo khắp phố phường, ôm hôn nàng, cũng như làm những chuyện thân mật không thể tách rời, thậm chí còn đưa thuốc cho phu nhân mới như cậu đến những hình ảnh kia, trong lòng Đường Nguyên như bùng lên một ngọn lửa vô hình khiến cậu vô cùng khó chịu, người như mất hồn lạc phách trở lại phòng, nhìn thuốc mỡ đầu giường mà đôi mắt kia bất giác đỏ lên cái gì mà khóc, đã sớm đoán được mọi việc sẽ như vậy đường là thiếu gia của Đỗ phủ sao có thể mua một song nhi xung hỉ về làm thê tử, chẳng qua thiếu gia là người tốt, cho cậu cơ hội trở thành phu nhân của Đỗ phủ, sống một cuộc đời tươi đẹp hơn, vậy mà hiện tại cậu lại luyến tiếc những tháng ngày xa xỉ ấy đến bật khóc như ra cũng không tính là Nguyên mơ màng nghĩ đến hàng ngàn lý do để thuyết phục mình, cậu dụi khô nước mắt, lại nhìn ảnh mình trong gương, nở ra nụ cười tươi tắn lúc này ở phía cửa truyền đến động tĩnh, Đường Nguyên cho phép tiến vào, cửa phòng mới bị đẩy ra, Vương ma ma đi đến.“Ma ma.”Ngoại trừ Đỗ Thừa An bên ngoài, ở trong phủ có Vương ma ma đối xử với cậu cũng vô cùng tốt, thấy bà tiến vào, Đường Nguyên dần dần không nhịn được nỗi ủy khuất trên gương mặt.“Ai cha! Đứa nhỏ này.” Vương ma ma vừa thấy đôi mắt phiếm hồng của cậu đã không đành lòng, lời muốn nói bên miệng cũng không dám nói ra, chỉ cất tiếng thở dài, lảng tránh ánh mắt của Đường Nguyên, truyền tới một tờ giấy “Đây là thiếu gia đưa cho người.”“A!…Vâng ạ.” Đường Nguyên nhìn chằm chằm trang giấy mỏng, đôi tay nắm chặt, móng tay cọ xát vào da thịt như hằn lên vết máu, cũng không thèm duỗi đoán được bên trong tờ giấy chứa ma ma đặt tờ giấy lên bàn, do dự một chút, đi tới chỗ Đường Nguyên, bà khẽ đem đôi tay tách ra, “Thiếu phu nhân à, ma ma tuy chỉ là người làm, thấp cổ bé họng, nhưng ma ma có thể nhận ra trong thời gian này thiếu gia đối xử với người rất chân thành, thiếu phu nhân đừng tự coi nhẹ bản thân mình nữa, nhé. Con người có thể tự mình ra quyết định, nhưng không thể để người khác thay mình quyết định được, bởi vì dù thế nào đi chăng nữa người đó cũng không biết điều mình thật sự mong mỏi là gì.”“Mong mỏi….?”Vương ma ma cười nhẹ nhàng, vỗ mu bàn tay của Đường Nguyên, “Thiếu phu nhân thực sự muốn ký xuống bức thư hòa li này sao?”Ký thư hòa li, cậu có thể quang minh chính đại rời khỏi Đỗ phủ, tìm một nơi bình yên nho nhỏ để sinh vì cái gì mà cậu không cảm nhận được một chút vui vẻ chí hít thở không tay nắm chiếc bút không khỏi run rẩy, vô lực hạ bút xuống. Thư hòa li ba chữ vừa cứng cáp vừa có lực, Đường Nguyên nhìn thoáng qua đã nhận ra nét bút của Đỗ Thừa Thừa An tự mình viết bức thư hòa li này ư!Không biết như thế nào, những giọt trân châu trong kẽ mắt không thể tự chủ thêm nữa, lại thi nhau rơi xuống, làm nhòe đi một mảng mực trên trang Nguyên dùng sức vung tay, ném cây bút trong tay cho cùng thì bộ chiện này như là tình iu gà con ngu ngok, cãi nhau hay iu nhau đều có những lúc vô cùng đáng iu zà cả ấu trĩ. Nhưng mà đã iu là phải nói cũng như đói là phải ăn nha cả nhà =
xung hỉ là gì